Một học sinh lớp 6 tại Hà Nội phải trải qua ca phẫu thuật kéo dài 6 tiếng trong tình trạng nguy kịch sau khi được phát hiện có dị vật trong trực tràng. Theo lời gia đình, nguyên nhân xuất phát từ việc em bị các học sinh lớn hơn bạo hành trong thời gian dài nhưng vì quá sợ hãi nên không dám kể với người thân.
Đừng để tiếng kêu cứu của trẻ em chìm trong sự thờ ơ
Nhìn hình ảnh chiếc bút được các bác sĩ lấy ra khỏi cơ thể một học sinh lớp 6 trong vụ việc đang gây xôn xao dư luận những ngày qua, tôi không khỏi nghẹn lòng.
Theo thông tin gia đình chia sẻ, em B.A., học sinh lớp 6 tại Hà Nội, đã phải chịu đựng những tổn thương cả về thể chất lẫn tinh thần trong nhiều tháng trước khi được đưa đi cấp cứu. Hiện cơ quan chức năng vẫn đang xác minh toàn bộ diễn biến vụ việc và làm rõ trách nhiệm của các cá nhân liên quan.
Điều khiến nhiều người day dứt không chỉ là những thương tích mà em phải gánh chịu, mà còn là khoảng thời gian dài những dấu hiệu bất thường dường như đã không được phát hiện hoặc chưa được quan tâm đúng mức.
Có những lời kêu cứu của trẻ em không được cất lên bằng lời.

Đó có thể là những lần liên tục xin nghỉ học, những buổi trốn vào nhà vệ sinh trong giờ học, những bộ quần áo lấm lem sau mỗi lần tan trường, hay những câu trả lời ngắn ngủi: “Con bị ngã”, “Không có gì đâu”. Người lớn rất dễ tin rằng đó chỉ là những va chạm bình thường của tuổi học trò.
Nhưng đôi khi, phía sau những biểu hiện tưởng như rất nhỏ ấy lại là một nỗi sợ hãi kéo dài mà một đứa trẻ không đủ khả năng tự mình giải quyết.
Là cha mẹ, ai cũng yêu con. Nhưng giữa áp lực công việc và cuộc sống, không ít người vô tình bỏ qua những thay đổi trong tâm lý của con trẻ. Chúng ta thường nghĩ rằng con sẽ kể nếu có chuyện xảy ra. Thực tế, nhiều đứa trẻ lại chọn cách im lặng vì sợ bị trả thù, sợ làm phiền cha mẹ hoặc đơn giản là không tin rằng việc lên tiếng sẽ giúp mọi chuyện tốt hơn.
Theo gia đình, ban đầu B.A không dám nói nguyên nhân khiến mình bị thương. Chỉ khi được người bác động viên, em mới thừa nhận sự việc.
“Con bị các anh nhét cái bút vào hậu môn”, cậu bé nói.
Khi được mẹ hỏi vì sao giấu kín suốt thời gian qua, B.A nghẹn ngào trả lời: “Con sợ mẹ đến làm ầm lên rồi các anh đánh con. Con bị các anh hành hạ từ tháng 10 năm ngoái.”
Còn với nhà trường, sự thờ ơ đến nhói lòng mới là điều làm người ta đau đớn nhất. Một học sinh liên tục bỏ giờ học, vào nhà vệ sinh ngồi, nhà trường vội vã hoài nghi em bị “tự kỷ” chứ không tìm hiểu gốc rễ. Khi người mẹ phản ánh con bị bắt nạt, câu trả lời nhận lại chỉ là sự gạt đi vô trách nhiệm: “Nó đeo khẩu trang thì biết tìm ai”. Rồi khi em nghỉ học quá nhiều vì khủng hoảng, nhà trường báo em không đủ điều kiện lên lớp. Đến khi bi kịch sinh tử xảy ra, cách ứng xử né tránh “B.A là học sinh cũ” càng làm tổn thương sâu sắc thêm người trong cuộc.

Bạo lực học đường không xuất hiện trong một ngày. Nó lớn dần khi những hành vi bắt nạt nhỏ bị xem là “trẻ con đùa nhau”, khi những biểu hiện bất thường của nạn nhân không được quan tâm đúng mức, khi người lớn chần chừ hoặc nghĩ rằng mọi chuyện rồi sẽ tự qua.
Vụ việc của em B.A., dù kết quả điều tra cuối cùng ra sao, cũng là lời cảnh báo mạnh mẽ đối với gia đình, nhà trường và toàn xã hội.
Mỗi người lớn cần học cách lắng nghe trẻ em nhiều hơn, không chỉ bằng đôi tai mà bằng sự quan sát và thấu cảm. Đừng chờ đến khi một bi kịch xảy ra mới giật mình nhìn lại những tín hiệu đã xuất hiện từ rất lâu trước đó.
Bởi đôi khi, điều một đứa trẻ cần nhất không phải là một lời khuyên, mà là một người đủ kiên nhẫn để nhận ra rằng em đang âm thầm kêu cứu.
Theo https://phunumoi.net.vn/doc-vu-cau-be-lop-6-o-ha-noi-bi-nhet-but-bi-vao-hau-mon-toi-run-nguoi-qua-nhieu-vu-bao-luc-xay-ra-vi-nguyen-nhan-nay-d365472.html